- reset +
Home

Chào bạn, Khách quý
Tên đăng nhập: Mật mã: Tự động đăng nhập
  • Trang:
  • 1

NỘI DUNG CỦA CHỦ ĐỀ: Đường tới những vì sao.

Đường tới những vì sao. 05 Tháng 4 2012 23:22 #1340

  • Tịnh Tâm
  • không trực tuyến
  • Asteroid
  • Tổng số bài viết: 34
Em nghĩ đây là một chủ đề khá thú vị và ý nghĩa. Xin được mạn phép anh Odin, Ragnarok - chủ nhân trước đây của topic này - khơi lại chủ đề để anh em cùng nhau vào chia sẻ cảm xúc, học hỏi những kinh nghiệm, ... trên con đường đến với các vì sao - đến với thiên văn học của mình.

Lần đầu tiên ba chỉ cho mình một thiên thể khác ngoài mặt trăng, mặt trời và các ngôi sao là sao chổi, lúc đó khoảng 4,5 tuổi gì đấy. Một vài năm sau, chòm sao đầu tiên mà ông chỉ cho mình là Đại Hùng Tinh (lúc đó gọi như thế), chỉ có 7 ngôi thôi, chứ ko phải như chòm Gấu lớn bây giờ. Sau đó, anh trai chỉ cho mình chòm Orion cùng với con chó Thiên Lang. Và em bắt đầu yêu bầu trời sao từ đó. tập tành nhìn sao nhìn trăng. Lúc đó, ko internet, không máy tính, ko sách báo, và đã nhầm Pleiades là Tiểu hùng tinh, vì thấy nó giống giống với Đại hùng tinh.
Nhiều năm sau, trong một lần hai cha con cùng ngắm sao, ba chỉ cho mình một chòm sao, ông gọi đó là chòm sao hình trái tim, bởi nó có hình trái tim , một trái tim không đối xứng hoàn toàn như hình vẽ, nhưng thật sự rất rất đẹp. Sau này, khi internet, có sách báo, mới biết được rằng, một nửa trong trái tim đó chính là chòm Nam miện. Nhưng dẫu cho đến bây giờ, dù có thể gọi tên nhiều chòm sao hơn ba, nhưng với mình, không có chòm Nam miện, mà chỉ có chòm sao hình trái tim, bởi nó là một trong những trái tim đưa mình đến với thiên văn học bây giờ.
"I wish nothing but the best for you ..."
Thành viên đã cảm ơn: finfinline, moon, Michael

└(≣) Đường tới những vì sao. 07 Tháng 4 2012 09:06 #1355

  • Michael
  • không trực tuyến
  • Planet
  • Archangel
  • Tổng số bài viết: 45
Đại Hùng Tinh và Gấu lớn là một mà bạn, 7 ngôi là 7 ngôi sao sáng nhất của nó, chứ chỉ có 7 ngôi thì chỉ là Bắc Đẩu chứ không phải đại hùng

└(≣) Đường tới những vì sao. 09 Tháng 4 2012 13:00 #1362

  • blueleaf
  • không trực tuyến
  • Planet
  • Tổng số bài viết: 42
chị Tịnh Tâm viết hay quá, em thì chẳng được ai dạy cả, thích ngắm bầu trời nên lang thang tìm tới forum mình thôi

└(≣) Đường tới những vì sao. 09 Tháng 4 2012 18:07 #1364

  • Ragnarok
  • không trực tuyến
  • Space Master
  • Dark Slayer
  • Tổng số bài viết: 506
Nhân nói về say mê với thiên văn nói riêng cũng như ý nghĩa của 1 say mê nói chung, chia sẻ với mọi người bài viết của Rag gõ từ hôm qua ở facebook
Link đây nhé: www.facebook.com/notes/tuanson-dangvu/s%E1%BB%91ng-h%C3%A3y-n%C3%AAn-c%C3%B3-m%E1%BB%99t-say-m%C3%AA/10150797742367664


Sống, hãy nên có một say mê

Đầu tiên, tôi xin nói rõ rằng tôi có ÍT NHẤT là một say mê, và TÔI đến thời điểm này chẳng phải một kẻ giàu có gì, nhưng tôi TIN RẰNG tôi hạnh phúc hơn một bộ phận nào đó trong số những người đang đọc bài này và một bộ phận không hề nhỏ tối thiểu là trong xã hội của chúng ta, chính vì tôi CÓ cái gọi là SAY MÊ đó.



Không biết các bạn nghĩ sao, chứ tôi thì thường thấy nực cười, và ... nói một cách cá nhân (cũng như sẽ làm nhiều người phật ý) là tôi thấy khá là hài hước và thậm chí ... khinh rẻ những người thường xuất hiện trên các gameshow truyền hình trong nước của chúng ta tự giới thiệu rằng họ "yêu thích" âm nhạc, bóng đá, du lịch hay mua sắm ...


Một điều đầu tiên rõ ràng mà người ta vẫn thường nói với nhau rằng con người chẳng bao giờ có thể sống thiếu âm nhạc. Câu nói này có thể không đúng với 100% nhân loại nhưng dù gì nó khá là hiển nhiên ở một mức độ nào đó, và dù rằng người ta thích loại nhạc nào đi nữa, từ thứ nhạc chân chính đích thức tới thứ nhạc rẻ tiền như chó sủa mà khối bạn trẻ nước ta hàng ngày vẫn nghe và ca ngợi, thì việc nói rằng "tôi thích nghe nhạc" bản thân nó đã là một câu nói khá là thừa.


Đối với các ý còn lại cũng tương tự, có vẻ như một tỷ lệ không nhỏ trong dân ta ngay này không phân biệt được "nhu cầu" và "sở thích". Những cái gì là nhu cầu tất yếu, hoặc tối thiểu là đương nhiên sẽ phát sinh khi người ta có điều kiện thực hiện nó thì không ai gọi là sở thích cả. Ví dụ: tôi đi nhậu. Trong cái "nhậu" đó bao gồm nhiều thành phần trong đó có ăn, uống, gặp gỡ bạn bè, đối tác. Thế thì "ăn" là một nhu cầu đương nhiên, gặp đối tác là một nhu cầu phát sinh trong một số điều kiện nhất định. Còn "uongs" và gặp gỡ anh em bạn bè thì mới là cái gọi là thích hay không thích.



Đấy là nói về sở thích thôi, còn SAY MÊ như tôi đã đề cập đầu bài viết này, là một mức độ cao hơn nhiều lần của sở thích, một say mê là cái gì đó ảnh hưởng rất lớn tới cuộc sống của con người có mang nó. Nó có thể có một vài ảnh hưởng cực đoan nếu người ta không biết cách cân bằng nó (đôi khi tôi cũng thế) nhưng ngược lại nó giúp người ta được rất nhiều.Bạn có thấy rằng trong xã hội chúng ta ngày nay nhất là ở giới trẻ biểu hiện của bệnh trầm cảm xuất hiện ngày càng nhiều. Bằng chứng dễ thấy nhất chính là các status, các tâm sự phong phú vô kể trên chính các mạng xã hội như cái facebook này. Một bạn trẻ tình yêu không được như ý, một nhân viên không hài lòng với sếp, thậm chí một cô cậu học sinh/sinh viên bị một điểm xấu trên lớp, bị bố tát cho 1 cái ... cũng đều trở thành tai họa cả. tệ hơn nữa là "không có gì để làm" cũng thành một tai họa với họ. Có người sẽ thắc mắc là "thế hệ ông cha chúng tôi họ cũng không có say mê mà họ có làm sao đâu", xin trả lời là thế hệ hàng chục năm trước người ta phải chiến đấu, phải lao động, rồi giờ đây thì họ phải tiếp tục làm việc vì các bạn nên tất nhiên họ có thì giờ đâu để mà "trầm cảm", còn các bạn trẻ bây giờ thì đã quá đầy đủ về vật chất, nên cái các bạn lo nghĩ là các vấn đề về tinh thần, từ đó mà những cái bệnh đó nảy sinh. Một số bạn trẻ thì một cách vô tình hay cố ý nào đó tự chạy trốn nỗi buồn của mình bằng cách lao vào các cuộc vui chơi, nghĩ rằng nó sẽ giúp mình. Nhưng thực tế những cuộc vui chỉ là liều thuốc kích thích có thời hạn tác dụng ngắn, nó chẳng bao giờ mang lại cho con người ta cảm giác thoải mái thật sự cả. Cái quan trọng nhất mà chúng ta thiếu quá nhiều, đó là một say mê. Nếu bạn vẫn chưa hình dung cụ thể thế nào mới là một say mê thì tôi xin khẳng định trước hết nó là một sở thích, ngoài ra sở thích đó còn có gì đặc biệt, bạn hãy thử tự trả lời với chính mình các câu hỏi sau:
1- Bạn có luôn nghĩ tới nó hàng ngày không?
2- Có phải bạn không bao giờ có dù chỉ một phút ngồi/nằm một chỗ với cái đầu trống rỗng vì không có gì mà nghĩ tới?
3- Có phải mỗi khi nghĩ tới nó thì bạn đều ngay lập tức tìm được ít nhất một lí do để mỉm cười với bản thân?
4- Bạn có sẵn sàng bỏ một bộ phim hấp dẫn trên truyền hình hay một trò chơi thú vị để dành hàng giờ nói chuyện với ai đó về sở thích đó?


Nếu ở các câu hỏi trên, bạn chắc chắn rằng bạn đều trả lời "có" (hoặc "đúng") thì tức là bạn may mắn vì bạn có ít nhất một say mê. và vì bạn vừa trả lời các câu hỏi trên xong nên chắc tôi không cần nhắc lại nữa thì bạn đã phần nào thấy được có một say mê cho riêng mình thì cuộc sống sẽ đẹp đẽ thế nào.



Nói về bản thân tôi một chút

Một điều mà tôi cảm thấy mình may mắn đó là tôi luôn có ít nhất một say mê cho riêng mình. Ở đây tôi nói tới say mê theo đúng cái nghĩa thuần túy nhất của nó, chứ không bận tâm tới việc nó có ích gì trong cái cuộc sống thực tại vội.Tôi sinh ra trong một gia đình, nói đúng hơn là cả một dòng họ có truyền thống khoa học và giáo dục.Ngày nhỏ, tôi sa đà vào việc chơi game khá sớm và cha mẹ tôi thường nói họ mất dần hi vọng vào tôi vì những trò chơi đó. Có lẽ phần nào họ cũng đúng vì ngày đó tôi học hành sa sút thật, và một bộ phận không nhỏ trẻ con thời đó với tôi đã thậm chí đi tới bờ vực của việc học hành chỉ vì chơi game. Tuy vậy cái làm cho tôi dù có lúc sa sút nhưng đã không tới mức tới bờ vực như một thành phần lớn trẻ con khác thời đó là vì tôi chơi game không phải theo phong trào, cũng không phải vì tôi cần có cái gì đó giết thời gian thay cho việc học. Đơn giản vì từ nhỏ tôi đã được dạy một ý thức rằng: dù là giải trí đi nữa thì cũng là môi trường để học tập. Cái ý thức đó ăn sâu vào não của tôi, như bây giờ dù là xem một bộ phim, đi dự một bữa tiệc hay nghe một ai đó nói chuyện, tôi đều thường xuyên nạp thêm thông tin và các kĩ năng cho mình. À sẽ có nhiều người nói rằng "sao phải khổ thế, chơi thì phải vui chứ". Nhưng xin thưa rằng bạn thấy khổ chỉ khi nó không phải một phần ý thức của bạn. Với người lười nhác (như tôi mấy năm gần đây) mà sáng sớm nói chuyện dậy chạy mấy vòng ... sông Tô Lịch (gần nhà tôi) thì khổ quá, khổ lắm ấy chứ, nhưng những người đã làm việc đó hàng ngày, coi nó như một điều đương nhiên thì họ đâu có cảm thấy thế... Việc tiếp thu cũng vậy thôi. Qua chơi game, điều đầu tiên là tôi học được lòng kiên nhẫn và tư duy logic độc lập (vì tôi khác với một bộ phận kha khá lớn các bạn trẻ ngày nay, tôi không có thói quen chơi 1 trò chơi mà phải hỏi người khác, phải dùng các hình thức cheat, hack, glitch ...), và một điều hơi khôi hài nữa là tôi học cả tiếng Anh qua việc chơi game (một phần khác là qua xem phim nước ngoài), chắc không phải ai cũng biết rằng bé tới giờ tôi chưa từng có 1 ngày học tiếng Anh một cách chính thức ....Những năm học cấp 3, tôi biết rằng tôi sinh ra không phải để chỉ gắn bó với game (dù tận bây giờ tôi vẫn gắn 1 phần nho nhỏ với nó), cũng không phải là để làm một anh họa sĩ (như cái năng khiếu bộc lộ thời nhỏ của tôi mà mọi người vẫn khen ngợi và cố hướng tôi theo), mà say mê của tôi thật sự là khoa học tự nhiên. Mà trong khoa học tự nhiên thì chúng ta có Toán học là một học cơ bản, cung cấp công cụ không thể thiếu cho Vật lý, còn vật lý là bao trùm tất cả, giải thích tất cả, các môn như hóc học, sinh học, thiên văn học ... suy cho cùng chỉ là các chi nhánh của vật lý. Tôi đã chọn thiên văn học là vì nó là cái làm tôi thấy có hứng thú nhất, nơi mà say mê của tôi thể hiện rõ nhất. Đến giờ này, tôi không giàu có như nhiều người, cũng không đầy danh vọng như một số người khác, nhưng có 1 điểm, đó là tôi không có những giây phút chán nản vì công việc, không có những buổi tối nằm một chỗ buồn chán chỉ vì "không biết làm gì". Say mê không phải chỉ là cái người ta phải sống chết vì nó để đưa nó (thật ra là đưa mình) tới một đỉnh vinh quang nào đó, cũng không phải cái mà người ta phải thức hàng đêm lo lắng vì nó... mà quan trọng nhất, trước hết, là nó là cái gì đó luôn làm cho người ta tìm thấy sự yên bình. Dù những lúc buồn chán hay giận dữ nhất, nếu bạn có một say mê, sự yên bình sẽ luôn trở lại rất nhanh chóng, đó là cái mà tôi đã cảm nhận được khi sống với say mê của mình suốt 15 năm qua...



Tái bút một chút: đây chẳng phải bài viết chính thức để đưa lên báo chí hay website nào cả, chỉ là chia sẻ vui thôi nên vì bức xúc cũng có dùng một vài từ khá là mạnh )
Ngoài một vài anh em cũng có chút tâm đắc với nhau hoặc là cùng say mê thì còn lại tag vào đây chủ yếu là các bạn trẻ còn ít tuổi nhé
good luck

Đặng Vũ Tuấn Sơn
Alone in the dark
Lần sửa cuối: 09 Tháng 4 2012 18:09 bởi Ragnarok.
Thành viên đã cảm ơn: pvloc90, moon, Dale

└(≣) Đường tới những vì sao. 10 Tháng 4 2012 13:50 #1375

  • Tịnh Tâm
  • không trực tuyến
  • Asteroid
  • Tổng số bài viết: 34
Michael đã viết:
Đại Hùng Tinh và Gấu lớn là một mà bạn, 7 ngôi là 7 ngôi sao sáng nhất của nó, chứ chỉ có 7 ngôi thì chỉ là Bắc Đẩu chứ không phải đại hùng

Bạn đọc kĩ lại đi, mình có mở ngoặc đơn mà.
Hồi đó ko có sách báo, internet gì cả, làm gì có điều kiện để hiểu rộng như bây giờ đâu.
Đại hùng tinh chẳng qua là tên hán việt của gấu lớn. )
"I wish nothing but the best for you ..."

└(≣) Đường tới những vì sao. 11 Tháng 4 2012 12:19 #1379

  • moon
  • không trực tuyến
  • Planet
  • Tổng số bài viết: 89
những điều anh Rag nói đúng là lớp trẻ chúng em cần phải đọc và suy ngẫm nhiều. Cám ơn anh

└(≣) Đường tới những vì sao. 13 Tháng 4 2012 15:04 #1404

  • Michael
  • không trực tuyến
  • Planet
  • Archangel
  • Tổng số bài viết: 45
@Tịnh Tâm, tại bạn nói thế này
chòm sao đầu tiên mà ông chỉ cho mình là Đại Hùng Tinh (lúc đó gọi như thế), chỉ có 7 ngôi thôi, chứ ko phải như chòm Gấu lớn bây giờ

ĐHT và GL là một mà bạn lại nói "chứ không phải" thì không phải sai là gì

└(≣) Đường tới những vì sao. 15 Tháng 4 2012 09:54 #1418

  • Dale
  • không trực tuyến
  • Asteroid
  • Tổng số bài viết: 33
trong kỉ yếu có mấy bài hay hợp với chủ đề này khi nào anh Rag rảnh post cho mọi người tham khảo đi. Lúc nãy định lấy mới biết file chống copy =))
Lần sửa cuối: 15 Tháng 4 2012 09:54 bởi Dale.

└(≣) Đường tới những vì sao. 15 Tháng 4 2012 17:35 #1422

  • megamind2012
  • không trực tuyến
  • Young Star
  • giang
  • Tổng số bài viết: 128
anh Rag nói hay quá, em cũng bị sa sút học tập và chơi game, nhưng cái là em không làm được như anh, ngưỡng mộ anh quá, em sẽ phải học tập....cả giới trẻ Việt Nam cũng phải học tập anh, em sẽ cố gắng sống như anh, tiện em nói luôn, em yêu thiên văn, yêu động vật, yêu môi trường, yêu màu xanh của trái đất này, yêu âm nhạc, yêu phim ảnh, yêu những môn học tự nhiên, nhưng chẳng ai hướng cho em cả, toàn là em tự phát hiện ra tình yêu, niềm say mê của mình! Sống trong xã hội hiện nay, ở cái chỗ lạc hậu ngu đần này em cũng bị ảnh hưởng phần nào, người ta toàn bảo em điên, dở hơi, dở quẻ, đọc cái bài sống ... chiến đấu của anh em thấy đúng quá, uất quá
Lần sửa cuối: 15 Tháng 4 2012 18:01 bởi megamind2012.

└(≣) Đường tới những vì sao. 26 Tháng 4 2012 19:24 #1512

  • Vita
  • không trực tuyến
  • Asteroid
  • Tổng số bài viết: 21
tìm được đam mê là điều không phải ai cũng làm được, dám theo nó còn khó hơn, dám sống với nó lại càng khó nữa
  • Trang:
  • 1
Thời gian tải trang: 0.17 giây

HỘI THIÊN VĂN HỌC TRẺ VIỆT NAM

Vietnam Astronomy and Cosmology Association (VACA)

Văn phòng: 90b Khương Đình, quận Thanh Xuân, Hà Nội

Điện thoại: 091.530.1116; Email: info@thienvanvietnam.org