Một nhóm các nhà thiên văn học quốc tế đã báo cáo việc phát hiện một thiên hà xoắn dạng thanh khối lượng lớn mới. Thiên hà mới này, có định danh M1149-BSG-z5, được phát hiện bằng Kính thiên văn không gian James Webb (JWST). Phát hiện này được trình bày trong một bài báo công bố ngày 23/6 trên máy chủ bản thảo arXiv.
Vào thập niên 1970, nhà thiên văn học Vera C. Rubin đã đưa ra những bằng chứng vững chắc đầu tiên về sự tồn tại của vật chất tối (Dark Matter) - một dạng vật chất bí ẩn, không thể quan sát trực tiếp nhưng dường như đóng vai trò giữ các thiên hà liên kết với nhau. Kể từ đó, các bằng chứng gián tiếp về vật chất tối ngày càng nhiều, khi các nhà khoa học quan sát được những quầng vật chất tối và thấu kính hấp dẫn (hiện tượng ánh sáng bị bẻ cong bởi lực hấp dẫn) mà vật chất thông thường (hay "vật chất nhìn thấy được") không thể giải thích. Dựa trên các số liệu quan sát, vật chất tối được ước tính chiếm khoảng 85% tổng khối lượng của vũ trụ. Tuy nhiên, các nhà thiên văn cũng đã phát hiện một số ít thiên hà không tuân theo quy luật này.
NASA đã công bố bản cập nhật về chương trình Artemis vào hôm 30/6, trong đó thông báo các hợp đồng mới cho những chuyến đổ bộ lên Mặt Trăng liên quan tới ý tưởng về Moon Base (Căn cứ Mặt Trăng), đồng thời bất ngờ hé lộ một sứ mệnh xe tự hành mới có thể sẽ được triển khai tới vùng cực nam của Mặt Trăng.
Tàn dư của một ngôi sao sau khi phát nổ sẽ trông như thế nào? Người ta thường hình dung đó sẽ là một đám mây khổng lồ gồm mảnh vụn và khí nóng, ban đầu phát sáng rực rỡ rồi dần nguội đi và mờ nhạt theo thời gian trong suốt hàng nghìn năm. Vì vậy, khi các nhà thiên văn sử dụng Đài quan sát tia X Chandra của NASA để quan sát một thiên hà ở tương đối gần trong thang đo thiên văn học, họ đã bất ngờ phát hiện hàng chục tàn dư của những vụ nổ supernova vốn được cho là đang nguội dần lại bắt đầu bừng sáng trở lại.
Liệu một thiên hà có thể để lại "vệt sóng" phía sau khi di chuyển? Trong khoảng không gian hoang vắng giữa các thiên hà, khí loãng đến mức ngay cả môi trường chân không tốt nhất trên Trái Đất cũng trở nên "đông đúc" nếu đem ra so sánh, dường như không có gì để tạo lực cản ở đó.
Điều gì đã khiến vũ trụ trở nên trong suốt để ánh sáng có thể truyền đi? Trong khoảng một tỷ năm đầu tiên sau Big Bang, vũ trụ không hề trong trẻo và rực rỡ như ngày nay. Thay vào đó, nó bị bao phủ bởi một lớp "sương mù" dày đặc gồm khí hydro, dày đến mức bức xạ tử ngoại không thể xuyên qua. Theo thời gian, lớp sương mù ấy dần tan biến. Các nhà thiên văn học gọi giai đoạn này là kỷ nguyên tái ion hóa và suốt nhiều thập kỷ qua, họ vẫn tranh luận về điều gì đã tạo nên sự thay đổi đó. Có lẽ Kính thiên văn Không gian Hubble cuối cùng đã bắt gặp "thủ phạm" ngay khi nó đang hoạt động.
Các nhà nghiên cứu đã tìm thấy một mảnh ghép mới trong lịch sử địa chất của Sao Hỏa, gợi ý rằng Hành tinh Đỏ có thể từng là nơi tồn tại của sự sống. Dữ liệu mới từ thiết bị tự hành Perseverance của NASA cho thấy các đá bùn trong miệng hố Jezero chứa một dạng carbon phức tạp, nền tảng hóa học của mọi dạng sự sống đã biết. Đây là nồng độ các phân tử hữu cơ cao nhất từng được phát hiện trên Sao Hỏa cho đến nay.
- Năng lượng tối vẫn đang gia tốc sự giãn nở của vũ trụ
- James Webb quan sát một luồng gió "hủy diệt thiên hà" từ buổi bình minh của vũ trụ
- Pluto và Titan có chung một đặc trưng quang phổ chưa được giải thích
- Những vòng như gợn sóng ở thiên hà Bullseye có thể là hệ quả của vật chất tối
- Máy bay của NASA phá vỡ tường âm thanh hai lần liên tiếp và tiến gần tới công nghệ "siêu thanh yên tĩnh"
Nếu nội dung của bài trên hữu ích đối với bạn, bạn có thể ủng hộ các tác giả Ở ĐÂY để chúng tôi làm ngày càng tốt hơn và mang lại kiến thức phong phú, đa dạng và - như bao lâu nay - cực kỳ chính xác tới cộng đồng.
Trân trọng cám ơn!


