Thiên hà Milky Way đã phát triển thành hình dạng hiện tại với tham gia của các thiên hà nhỏ hơn theo thời gian, những thiên hà mà nó đã nuốt chửng hoặc hợp nhất. Các nhà thiên văn học có thể xác định những ngôi sao trong Milky Way có nguồn gốc từ các thiên hà khác bằng cách nhận diện một số đặc điểm nhất định, như độ lệch tâm trong quỹ đạo thiên hà của chúng và hàm lượng các nguyên tố nặng mà chúng có chứa. Sau đó, các đặc tính của một số thiên hà đã hợp nhất có thể được xác định khi các nhà thiên văn tìm thấy những nhóm sao có các đặc điểm tương tự nhau.
Các nhà thiên văn học có thể đã phát hiện ra một cặp lỗ đen siêu nặng đang phát ra ánh sáng dữ dội và di chuyển xoắn vào nhau để chuẩn bị cho một vụ va chạm khổng lồ mà các tác động của nó có thể được cảm nhận trong thế kỷ tới.
Vào một ngày yên ả, một làn gió nhẹ có thể chỉ làm gợn nhẹ mặt hồ trên Trái Đất. Nhưng trên Titan, vệ tinh lớn nhất của Sao Thổ, một cơn gió nhẹ tương tự có thể tạo ra những con sóng cao tới 3 mét. Hành vi khác thường này là một trong những dự đoán từ một mô hình sóng mới được phát triển bởi các nhà khoa học tại MIT. Đây là mô hình đầu tiên mô tả đầy đủ động lực học của sóng và những điều kiện cần thiết để tạo ra chúng trong các môi trường hành tinh khác nhau.
Trong bộ ba bộ tiểu thuyết Sao Hỏa (Mars Trilogy), Kim Stanley Robinson làm nổi bật rõ ràng những lợi ích và hạn chế của các nỗ lực biến đổi Sao Hỏa thành một hành tinh giống Trái Đất. Kể từ những năm 1970, khi Carl Sagan lần đầu đề xuất khả năng chúng ta có thể khiến Sao Hỏa trở nên giống Trái Đất hơn, quá trình này đã trở thành một chủ đề quen thuộc trong khoa học viễn tưởng. Tuy nhiên, luôn có một bộ phận đáng kể cho rằng chúng ta không nên làm điều đó. Một bài báo mới được đăng trên máy chủ đợi in arXiv bởi Edwin Kite của Đại học Chicago và các cộng sự đã tạm gác lại các câu hỏi đạo đức và luân lý về việc liệu chúng ta có nên làm hay không, và thay vào đó xem xét một cách nghiêm túc liệu chúng ta có thể làm được hay không.
Sử dụng dữ liệu sơ bộ từ Đài quan sát Vera C. Rubin, các nhà khoa học đã phát hiện hơn 11.000 tiểu hành tinh mới. Dữ liệu này đã được Trung tâm Hành tinh Nhỏ (MPC) của Hiệp hội Thiên văn Quốc tế (IAU) xác nhận, khiến đây trở thành đợt công bố phát hiện tiểu hành tinh lớn nhất trong năm qua. Các phát hiện được thực hiện dựa trên dữ liệu từ các khảo sát tối ưu hóa ban đầu của Rubin và mang lại cái nhìn mạnh mẽ về tác động mang tính cách mạng của đài quan sát này đối với việc nghiên cứu Hệ Mặt Trời.
Một nghiên cứu mới tiết lộ rằng cả năm nucleobase cơ bản - những phân tử quan trọng của sự sống - đã được phát hiện trong các mẫu từ tiểu hành tinh Ryugu.
Một nhóm nghiên cứu quốc tế từ Trung Quốc và Ý đã báo cáo về một phát hiện liên quan tới một sự kiện "đa nguồn tin" (multi-messenger) mang tính bước ngoặt năm 2017. Vào tháng 11 năm 2024, bộ ba đài quan sát LIGO-Virgo-KAGRA đã phát hiện sóng hấp dẫn từ một vụ hợp nhất của hai lỗ đen, được đặt tên là S241125n. Đáng chú ý, chỉ vài giây sau đó, các vệ tinh đã ghi nhận một vụ nổ tia gamma (GRB) ngắn từ cùng một vùng trên bầu trời.
- Khí quyển hydro có thể giữ cho các ngoại vệ tinh có thể sống được trong hàng tỷ năm
- Một lỗ đen siêu nặng đang phá vỡ giới hạn thông thường và thách thức các lý thuyết
- Va chạm của tiểu hành tinh 2024 YR4 với Mặt Trăng có thể tạo nên một chớp sáng nhìn được thấy từ Trái Đất
- Có lẽ không phải lỗ đen, mà là vật chất tối đang nắm giữ "trái tim" của Milky Way
- Thuyết tương đối rộng giải thích tại sao những hành tinh như Tatooine rất hiếm trong vũ trụ