Các nhà nghiên cứu tại Viện Vật lý Ngoài Trái Đất Max Planck (MPE), phối hợp cùng các nhà vật lý thiên văn thuộc Trung tâm Sinh học thiên văn (Centro de Astrobiología - CAB), CSIC-INTA, đã xác định được phân tử chứa lưu huỳnh lớn nhất từng được phát hiện trong không gian: 2,5-cyclohexadiene-1-thione (C₆H₆S). Họ đã đạt được đột phá này nhờ kết hợp các thí nghiệm trong phòng thí nghiệm với các quan sát thiên văn. Phân tử này được phát hiện trong đám mây phân tử G+0.693–0.027, cách Trái Đất khoảng 27.000 năm ánh sáng, gần trung tâm của thiên hà Milky Way.
Vào thời kỳ đầu của kỷ nguyên ngoại hành tinh, các mục tiêu đặt ra khá đơn giản. Mục tiêu đầu tiên là tìm càng nhiều ngoại hành tinh càng tốt nhằm xây dựng hiểu biết về quần thể ngoại hành tinh. Mục tiêu thứ hai là xác định xem có hành tinh nào nằm trong "vùng sống được" quanh các ngôi sao của chúng hay không. Khái niệm vùng sống được ban đầu được định nghĩa một cách đơn giản: bất kỳ hành tinh nào nằm ở khoảng cách phù hợp để nước tồn tại ở dạng lỏng trên bề mặt đều được xem là nằm trong vùng sống được.
Cách Trái Đất khoảng một nghìn năm ánh sáng, một thứ đầy hấp dẫn đang diễn ra. Kính thiên văn không gian Hubble đã ghi lại hình ảnh của đĩa tiền hành tinh lớn nhất từng được quan sát, một khối khí và bụi xoáy tròn có đường kính lên tới gần 640 tỷ km. Để dễ hình dung, nó rộng gấp 40 lần toàn bộ Hệ Mặt Trời, tính từ Mặt Trời đến rìa ngoài của vành đai Kuiper, nơi các sao chổi trôi dạt trong bóng tối.
Một vệ tinh nhỏ, băng giá của Sao Thổ mang tên Enceladus là một trong những mục tiêu hàng đầu trong hành trình tìm kiếm sự sống ở những nơi khác trong Hệ Mặt Trời. Một nghiên cứu mới đã củng cố thêm lập luận cho rằng Enceladus là một thế giới có thể ở được.
Các nhà thiên văn học có thể vừa quan sát được “superkilonova” đầu tiên trong lịch sử - một sự kết hợp giữa supernova và kilonova. Đây là hai kiểu vụ nổ sao hoàn toàn khác nhau, và nếu phát hiện này được xác nhận, nó có thể làm thay đổi cách các nhà khoa học hiểu về sự sinh ra và cái chết của các ngôi sao.
Vũ trụ của chúng ta tràn ngập các thiên hà, theo mọi hướng xa đến mức các thiết bị quan sát của chúng ta có thể nhìn thấy. Một số nhà nghiên cứu ước tính rằng có tới khoảng 2 nghìn tỷ thiên hà trong vũ trụ quan sát được. Thoạt nhìn, các thiên hà này có vẻ như phân bố ngẫu nhiên trong không gian, nhưng thực tế không phải vậy. Việc lập bản đồ chi tiết cho thấy chúng được phân bố dọc theo bề mặt của những “bong bóng” vũ trụ khổng lồ, có đường kính lên tới vài trăm triệu năm ánh sáng. Bên trong các bong bóng này hầu như không có thiên hà nào, vì thế những vùng đó được gọi là các khoảng trống vũ trụ (cosmic void). Kính thiên văn Không gian Nancy Grace Roman của NASA sẽ cho phép chúng ta đo đạc các khoảng trống này với độ chính xác chưa từng có, từ đó giúp hé lộ lịch sử giãn nở của vũ trụ.
Kính thiên văn không gian James Webb (JWST) đã phát hiện một ngoại hành tinh xa xôi mà lẽ ra không thể tồn tại. Siêu Trái Đất siêu nóng này, mang tên TOI-561 b, được bao phủ bởi một bầu khí quyển dày gồm khí nóng, bao trùm một hành tinh có đại dương dung nham sôi sục.
- Những hiện tượng thiên văn đáng chú ý năm 2026
- Sau gần 1 thế kỷ, có lẽ các nhà khoa học cuối cùng đã tìm thấy vật chất tối
- Tiểu hành tinh 2024 YR4 là thử nghiệm đầu tiên cho hệ thống phòng thủ của Trái Đất
- Bùng phát kỷ lục từ một lỗ đen khiến nó sáng gấp 10 nghìn tỷ lần Mặt Trời
- Enceladus có thể có một đại dương ổn định và thích hợp cho sự sống