Trong một vũ trụ nơi sự thay đổi thường diễn ra trong hàng tỷ năm, các nhà thiên văn học vừa có cơ hội hiếm hoi được “ngồi hàng ghế đầu” để chứng kiến một thế giới băng nhỏ bé xa hơn Sao Thổ đang hình thành một hệ vành mới, ngay lúc này.
Chỉ riêng ở bề mặt, Trái Đất và vệ tinh Titan của Sao Thổ đã khác nhau một cách rõ rệt. Trái Đất ôn hòa và được Mặt Trời sưởi ấm, nước lỏng chảy trên bề mặt, và sự sống bao phủ toàn bộ sinh quyển phong phú của nó. Trong khi đó, Titan nằm ngoài tầm ảnh hưởng của hơi ấm Mặt Trời, lạnh giá và không có sự sống, quay quanh một hành tinh khí khổng lồ cũng không có sự sống.
Khám phá nước cổ đại trong đĩa tạo hành tinh tiết lộ rằng một phần nước được tìm thấy trong các sao chổi - và có thể cả trên Trái Đất - còn cổ xưa hơn cả ngôi sao trung tâm của đĩa này, mang lại những hiểu biết đột phá về lịch sử của nước trong Hệ Mặt Trời của chúng ta.
Lần đầu tiên trong lịch sử, các nhà thiên văn học đã chụp được hình ảnh hai lỗ đen có quỹ đạo quanh nhau, nhờ đó cung cấp bằng chứng trực quan cho sự tồn tại của các cặp lỗ đen.
Điều gì sẽ xảy ra nếu cách hiểu của chúng ta về thành phần cấu tạo của Sao Thiên Vương và Sao Hải Vương từ trước đến nay là sai, đặc biệt là trong việc phân loại chúng là “các hành tinh băng”? Đây chính là vấn đề mà một nghiên cứu gần đây - đã được chấp nhận đăng trên Astronomy & Astrophysics - hy vọng sẽ làm sáng tỏ, khi một nhóm các nhà nghiên cứu đến từ Đại học Zurich tiến hành khảo sát cấu trúc bên trong của Sao Thiên Vương và Sao Hải Vương.
Các nhà khoa học đã phát hiện rằng những kết cấu phân tử cần thiết cho sự sống "có sẵn một cách dễ dàng" trên Enceladus - một vệ tinh băng giá của Sao Thổ.
Trong hơn một thế kỷ qua, các nhà khoa học đã biết rằng vũ trụ đang giãn nở rất nhanh. Hiện tượng này, được đặt tên để vinh danh hai nhà thiên văn học đã độc lập xác nhận nó (Edwin Hubble và Georges Lemaître), được gọi là Hằng số Hubble-Lemaître. Đến những năm 1990, kính thiên văn không gian Hubble (được thiết kế để đo hằng số này) đã tiết lộ rằng tốc độ giãn nở của vũ trụ ở thời kỳ đầu chậm hơn so với hiện tại, tạo ra “sức căng” được thấy ở các phép đo về những giai đoạn gần đây của vũ trụ. Đây chính là nguồn gốc của cái gọi là “sức căng Hubble” trong vật lý thiên văn và vũ trụ học, và đã dẫn đến sự ra đời của lý thuyết về năng lượng tối (Dark Energy - DE) như một cách khả dĩ để giải thích sự khác biệt này.