Các nhà nghiên cứu liên tục sàng lọc những dữ liệu quang phổ mới được thu thập bởi các kính thiên văn mạnh mẽ như kính thiên văn không gian James Webb (JWST). Trong phần lớn các trường hợp, khi họ xác định được các đặc trưng phổ - tức những vạch hấp thụ hoặc phát xạ cụ thể của các loại ánh sáng khác nhau thu được từ một hành tinh, vệ tinh hoặc ngôi sao - thì các đặc trưng này được biết là do những nguyên tử hoặc phân tử nhất định tạo ra. Ví dụ, vạch phát xạ ở bước sóng 426,7 nanomet được biết là phát sinh từ carbon bị ion hóa một lần, biểu thị một chuyển mức nguyên tử cụ thể giữa các trạng thái năng lượng của một ion carbon.
Hai nhà vật lý người Mỹ đã đề xuất rằng chín vòng đồng tâm bao quanh thiên hà LEDA 1313424, còn được gọi là thiên hà Bullseye, có thể hình thành thông qua hành vi lượng tử của các hạt vật chất tối. Thông qua một nghiên cứu được công bố trên The Astrophysical Journal, Pierre Sikivie và Yuxin Zhao tại Đại học Florida cho rằng cấu trúc phi thường này không được tạo ra bởi một vụ va chạm giữa các thiên hà như các giả thuyết trước đây từng đề xuất - mà bởi một ngưng tụ Bose-Einstein của các axion.
Kính thiên văn không gian James Webb đã phát hiện lỗ đen không hoạt động xa nhất từng biết trong vũ trụ, ẩn mình trong một thiên hà cách Trái Đất hơn 10 tỷ năm ánh sáng.
Trong một khám phá đầu tiên thuộc loại này, các nhà thiên văn học cho biết họ đã trực tiếp đo được từ trường của nhiều hành tinh nằm ngoài Hệ Mặt Trời - một bước tiến có thể cung cấp công cụ mới mang tính then chốt trong việc tìm kiếm các hành tinh có khả năng sinh sống và sự sống ngoài Trái Đất.
Các tinh vân hành tinh như Tinh vân Quả cầu Pha lê (Crystal Ball Nebula - NGC 1514) có phần giống như bản cáo phó của các ngôi sao. Dù những quả cầu pha lê thường được cho là hé lộ tương lai, Tinh vân Quả cầu Pha lê lại cho chúng ta biết nhiều hơn về quá khứ. Nó cho thấy một cặp sao kép đã đi tới hồi kết như thế nào. Và vì NGC 1514 cách chúng ta 1.500 năm ánh sáng, chúng ta đang nhìn thấy hình ảnh của nó như cách đây 1.500 năm.
Chính phủ Hoa Kỳ đã công bố một loạt tài liệu mới liên quan tới các trường hợp “hiện tượng dị thường chưa xác định” (UAP) - nhiều trường hợp trong số đó trước đây có thể được gọi là vật thể bay không xác định (UFO) - bao gồm hình ảnh, video và các báo cáo về những hiện tượng chưa thể giải thích được quan sát thấy trên bầu trời và trong không gian.
Ganymede, vệ tinh lớn nhất của Sao Mộc, cũng là vệ tinh lớn nhất trong Hệ Mặt Trời, thậm chí còn lớn hơn cả Sao Thủy (hành tinh nhỏ nhất trong Hệ). Đây cũng là thiên thể duy nhất ngoài Trái Đất (và các hành tinh khí khổng lồ) sở hữu từ trường nội tại. Như thể điều đó vẫn chưa đủ khiến thiên thể băng giá này trở nên thú vị, các nhà khoa học còn dự đoán rằng nó có một đại dương khổng lồ bên trong với lượng nước nhiều hơn tổng lượng nước trong tất cả các đại dương của Trái Đất cộng lại. Hiện tại, sứ mệnh Jupiter Icy Moons Explorer (JUICE) của Cơ quan không gian châu Âu (ESA) đang trên hành trình tới Ganymede để nghiên cứu nó nhằm tìm kiếm các dấu hiệu về khả năng tồn tại sự sống.
- Loki, một thiên hà lùn có thể đang ẩn náu trong mặt phẳng của Milky Way
- Hai lỗ đen siêu nặng sẽ sáp nhập trong vòng 100 năm tới và Trái Đất có thể sẽ cảm nhận được vụ va chạm
- Một cơn gió nhẹ có thể gây ra sóng cao tới 3 mét ở các hồ của Titan
- Liệu chúng ta có thể thực sự cải tạo Sao Hỏa?
- Thêm 11000 tiểu hành tinh được phát hiện trong dữ liệu sớm của đài Rubin